My Blog


Coffee, or TEA?

Posted in Uncategorized bởi viclucyjs on Tháng Sáu 1, 2008
Tags:

Nghệ thuật trà đạo có 4 đức tính cao quý là: “Hòa, Kính, Thanh, Tịch”.

– Hòa là hòa đồng, hòa điệu và hòa nhã. Đến với nghệ thuật trà đạo cần thể hiện sự hòa nhã, lễ độ, trong buổi uống trà nên cùng nhau hòa điệu để chia sẻ cảm thông với nhau, đối với cảnh vật xung quanh chúng ta nên hòa đồng.

– Kính: Đức tính “kính” trong trà đạo thể hiện qua hành vi kính trọng, lễ kính. Nó sẽ làm con người biết nhún nhường nhau, từ đó nết hạnh sẽ nảy nở trong lòng mọi người.

– Thanh trong trà đạo được hiểu là trong sạch. Một ly nước cáu bẩn nhiều, để lâu ngày, chất bẩn lắng xuống, nó sẽ trong sạch. Điều này cũng giống như con người nếu lắng tâm yên tĩnh nhiều ngày, tâm hồn sẽ trở nên thanh tịnh.

– Tịch có nghĩa là sự vắng lặng, tĩnh lặng. Chính sự tĩnh lặng mới khiến tâm trong sáng (thanh), từ đó là động cơ để phát khởi hai đức tính: “kính” và “hòa”.

*********************************


Triết lý của trà

– Nào, nào, ngồi xuống, ngồi xuống đây! Gã kéo tay cô bé một cách thân mật, chỉ cho cô cái ghế nhỏ đối diện với gã. Trên bàn bày biện đơn sơ, chỉ có một ấm trà và vài cái ly nhỏ. Gã nhìn thẳng vào cô em họ mà gã rất yêu quý, lúc này vẫn đang sụt sịt khóc, mắt cô bé đỏ hoe, gã mỉm cười: Thôi nào, cô làm ngập hết cả nhà anh bây giờ, nín đi và làm một ngụm trà cho mát ruột nhé.

– Em còn tâm trạng nào để mà uống trà chứ? – cô bé giận dỗi – Nhìn cái mặt anh kìa, sao lúc này mà còn cười được? Lúc nào cũng cười…
– Vì đấy là điểm mạnh, ờ … gần như là duy nhất của anh mà – gã cười to – Em phải biết học cách tìm thấy niềm vui trong mọi nỗi buồn đi.
– Kể cả là vừa chia tay mối tình đầu hả? – cô bé độp lại – Hay là vì anh chưa bao giờ có mối tình đầu?
– Có chứ, dĩ nhiên là có, nhưng… à, mà thôi – gã lại mỉm cười, nháy mắt với cô bé – Chuyện đó nói sau, để anh pha ấm trà, mình nói chuyện nhé. Gã mặc cho cô bé phụng phịu ngồi xuống ghế đối diện, đưa tay nhón một ít trà, không quá nhiều mà cũng không quá ít, cho vào ấm.

Đợi một lúc cho nước trong ấm sôi lên sùng sục, gã rót ngay một ít vào trong ấm trà, lắc cái ấm một chút rồi đổ ra cái ly nhỏ để trên bàn. Gã cầm lên, đưa cho cô em họ:
– Nào, cô ngửi xem thấy thế nào? Thơm không?
– Cũng thơm.
– Nóng không?
– Nóng! – Cô bé đáp, vẻ hết sức miễn cưỡng và bất mãn vì ông anh gàn dở thay vì ngồi chia sẻ nỗi buồn cùng cô lại đi pha trà rồi hỏi toàn những câu ngớ ngẩn. Rồi như không thể chịu đựng được thêm nữa khi gã bảo cô nếm thử xem nước trà có vị thế nào? Cô gắt lên :
– Chả có vị gì cả, hơi đắng, anh bị con gì cắn thế hả? Em đang nẫu hết cả ruột lên đây.

– Cô cứ bình tĩnh, anh sẽ kể cho cô nghe một câu chuyện rất hay – gã lại mỉm cười, ánh mắt nheo nheo nhìn cô như khiêu khích, hoặc chê bai sự nóng nảy, bộp chộp của cô – Bình tĩnh nào, thứ nước vừa rồi, nóng lắm đấy, gọi là nước tráng trà. Cô biết nó có tác dụng gì không?
– Thì… để tráng trà – cô em tỏ ra hết sức kìm chế, ánh mắt nhìn lên trần nhà, mặt cau có thấy rõ.
– Chính xác – gã liếc nhìn vẻ mặt của cô, cười nụ, rồi nói tiếp – Nước tráng trà giúp cho trà không còn vị mốc, loại bỏ hết tạp chất và làm cho trà dậy mùi thơm, nó giúp cho trà sẽ tiết được hết tinh chất ở những nước sau. Cho nên nước tráng trà rất quan trọng, nếu biết cách, trà được pha sẽ rất ngon.

Gã dừng lại, đưa chén nước tráng trà lên mũi, hít hà mùi thơm của trà rồi đưa cho cô bé, ý muốn cô cũng làm theo mình. Cô bé khẽ hứ một tiếng, không thèm đưa tay ra. Gã bật cười, không thèm để ý:
– Tuy nhiên, chẳng có ai lại đi uống thứ nước tráng trà ấy cả, cô em ạ. Người ta chỉ đổ nó đi thôi – dừng lại một chút lấy hơi, gã nói tiếp – Cũng như tình yêu, mối tình đầu cũng giống như nước tráng trà. Bỏng dãy, nồng nàn đấy, nhưng not nớt, vụng dại lắm và thật nhiều, thật nhiều những vấp váp. Người ta biết được một chút bỡ ngỡ của hương vị tình yêu, nhưng rồi chả mấy ai sẽ đi hết cuộc đời với mối tình đầu của mình. Mối tình đầu thường rất đẹp, nhưng rất ít khi đi được tới cuối con đường.

– Chẳng liên quan gì cả.
– Có chứ, bởi nước tráng trà cũng thế, nó chỉ có mùi thơm, một chút vì đắng đắng, hơi ngọt đầu lưỡi, chứ chưa có cái vị tuyệt vời của tinh chất trà trong đó, cô em của tôi ạ. Gã dừng lại, châm thêm nước vào bình trà, nước bây giờ cũng đã bớt nóng đi nhiều, đợi một vài phút cho trà ngấm, gã rót ra ly cái thứ nước màu xanh đặc trưng của nước trà trông thật đẹp mắt. Gã đưa cái ly cho cô em họ rồi bảo cô nếm thử:
– Thơm ạ, và vị rất dịu, có cái gì đó hơi đắng, chát, nhưng cuối cùng có vị ngọt – cô em họ trả lời, vẻ như đã hết cáu gắt với gã.
– Chính xác – gã đưa ngót cái lên ra vẻ rất hài lòng – Sau khi tráng xong trà, người ta cần đợi một chút cho nước nóng vừa đủ, chỉ khoảng 80 – 90 độ. Rót nước vào ấm, người ta cũng cần đợi một chút cho trà ngấm, và tiết hết tinh chất của trà. Lúc đó mới thưởng t
hức vị ngon của trà.

Cô bé thôi không phản đối gã nữa, chăm chú ngồi lắng nghe, thi thoảng lại đưa chén trà lên miệng, nhấp một ngụm nhỏ. Gã vẫn tiếp tục:
– Tình yêu cũng vậy, khi đã yêu mối tình thứ hai, nghĩa là người ta đã được chuẩn bị đầy đủ mọi mặt để sẵn sàng yêu thương. Cũng như nước tráng trà đã loại hết tạp chất, cũng như mối tình đầu đã loại bớt những non nớt, vụng dại đi rồi. Mối tình thứ hai tuy không còn nóng bỏng như mối tình đầu, nhưng vừa đủ ấm áp để người ta gìn giữ và mang theo mình. Nước trà thứ hai vừa tiết đủ tinh chất, vừa tỏa hết mùi thơm của trà. Mối tình thứ hai cũng say đắm, ngọt ngào, nồng nàn hương vị tình yêu.

Khi đã được chuẩn bị sẵn sàng, có một bước đệm tốt, người ta sẽ bước lên được những nấc cao hơn. Nước trà thứ hai sẽ là nước trà ngon nhất, mối tình thứ hai sẽ là mối tình tuyệt vời nhất, cô nương ạ. Một chút đam mê, một chút dại khờ còn sót lại, một chút chín chắn, một chút cái này, một chút cái kia, tất cả sẽ tạo nên một hương vị tình yêu tuyệt vời. Và cô bé ơi, nước trà thứ hai là nước trà mà người ta dùng để thưởng thức đấy.

Ấm trà đã nguội đi nhiều, gã đổ nước cũ đi và châm thêm nước nóng vào ấm. Cô em họ nhìn gã vẻ rất háo hức, dường như cô đã tìm ra được nhiều điều lý thú ở những chén trà. Gã nhìn cô mỉm cười rồi đưa cho cô chén trà thứ ba và bảo cô nếm thử, cô bé hơi nhăn mày.
– Không ngon lắm, hơi nhạt và không còn nhiều mùi thơm. Phải, vì đây đã là nước thứ ba rồi, khi mà những cái tinh chất của trà đã tiết hết ra rồi, thì nước thứ ba không còn nhiều mùi vị nữa. Chẳng mấy ai muốn uống thứ nước này đâu em ạ. Và tình…
– Tình yêu cũng vậy – cô em họ ngắt lời – mối tình thứ ba sẽ không còn cái nồng nàn, đắm say như trước nữa. Tâm hồn đã bớt mơ mộng, môi hôn đã bớt ngọt ngào đi nhiều phải không anh? Và tình yêu có lẽ đã bớt nhiệt đi nhiều, anh nhỉ?

– Đúng – gã cười vang – cô thấy thế nào? Ngồi đàm đạo bên một ấm trà cũng thú vị chứ?
– Thú vị ạ, nhưng đừng nói là anh nghĩ ra câu chuyện này nhé, một câu chuyện hay.
– Tất nhiên là không rồi – gã lại cười – Anh của cô đâu thể giỏi giang như vậy, anh đã học được từ một người bạn. Ở đời, cái gì cũng phải học cô em ạ, pha trà cũng phải học. Và đặc biệt, yêu lại càng nên học, học để tình yêu được tuyệt vời hơn…

(st)

*********************************

Còn em, ít uống càfe lắm, nhưng mà phải đen, ko đường, ko sữa. Nếu mà TEA – sự lựa chọn số 1 of em là Bạc hà/ Long táo

HAPPY 1/6

3 phản hồi to 'Coffee, or TEA?'

Subscribe to comments with RSS hoặc TrackBack to 'Coffee, or TEA?'.

  1. Leng keng said,

    :)), anh và em ko thể ngồi cùng 1 bàn. 1 bàn ko thể 2 cốc đen ko đường, ko bọt (nếu đen đá) và 1 bàn trà ko nên 2 long táo😛

  2. Vic_Js said,

    ah ha😀 hnay e mới bít a có cùng sở thik đấy😀 hâm mộ ghê😀 =))

  3. goodluck^^ said,

    chua bao h duoc di uong tra cung chi nhi,hi em cung thich tra


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: