My Blog


Ngày hôm nay là một ngày mới!

Posted in Uncategorized bởi viclucyjs on Tháng Năm 18, 2008

Đôi Dép


(Nguyễn Trung Kiên)

Bài thơ đầu tiên anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng viết thành thơ

Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung, xuống cát bụi cùng nhau

Cùng bước, cùng mòn, không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng kẻ khác
Số phận chiếc này phụ thuộc ở chiếc kia

Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở thành khập khiễng
Giống nhau lắm nhưng người đi sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu

Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh

Đôi dép vô tri khăng khít song hành
Chẳng thề nguyện mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi

Không thể thiếu nhau trên bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
Nhưng tôi yêu em ở những điều ngược lại
Gắn bó nhau vì một lối đi chung

Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia …

(Về tác giả bài thơ Đôi dép: nhìu trích đăng bài thơ đề tên tác giả là Nguyễn Trung Kiên, nhưng có nhìu trích đăng để khuyết tên tác giả kèm theo lời khẳng định, NTK ko phải là tác giả của bài thơ này tớ thì tớ hông bít đâu, he)

Một phản hồi to 'Ngày hôm nay là một ngày mới!'

Subscribe to comments with RSS hoặc TrackBack to 'Ngày hôm nay là một ngày mới!'.

  1. ♂Chíp said,

    Anh đọc ở đâu đó là bài này của Thiếu tướng Hữu Ước – TBT báo An Ninh Thế Giới. Nếu nhớ ko nhầm thì nó là thế :D:D hihi😛

    Cho e bài thơ đối này đọc cho vui nhé😀

    Anh chẳng muốn cùng em làm đôi dép.
    Dẫu song hành nhưng đâu có bên nhau
    Kẻ trước người sau suốt quãng đường dài
    Tuy một hướng mà chẳng hề nhìn mặt.

    Anh nào muốn mỗi khi lên phía trước
    Lại bắt em tì lên mặt đất thô
    Anh sao nỡ khi ngẩng mặt nhìn trời
    Lại biết rằng đất đen em đang tựa.

    Anh đâu muốn chia phần bao nặng nhọc.
    Của sức người của vinh nhục bon chen.
    Những thảm nhung kia, những cát bụi đời thường
    Nào phải thứ bắt em cùng gánh chịu.

    Anh không thể … để phút nào hụt hẫng
    Rồi có kẻ… dám nâng đỡ bên em
    Đôi dép kia đâu phải mãi song hành
    Có bao giờ dép đứt cùng một lúc?

    Anh sao chịu nổi có kẻ nào trông … giống.
    Để nhìn vào em lại bảo … giống anh.
    Rồi một mai phải minh chứng hùng hồn
    Rằng… cứ thử sẽ biết ngay không phải!!

    Thôi em nhé bài thơ “Đôi dép”
    Chẳng thể là hình dáng của hai ta.
    Tuy nỗi nhớ chẳng kém phần da diết
    Cũng phải tùy… hoàn cảnh để ví von.
    (sưu tầm)


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: